Phần lớn châu Âu hiện muốn chọn lọc khách, thậm chí “tiễn khách” đại trà và coi khung cảnh vắng lặng thời đại dịch là “ký ức đẹp đẽ”.
Khi hay tin đoàn biểu tình tràn xuống đường khắp Tây Ban Nha vào cao điểm hè hay phản đối tỷ phú Jeff Bezos tổ chức đám cưới ở Venice, Italy hồi tháng 5, điều đầu tiên bật ra trong tâm trí Noel Josephides là: “Tôi đã nói rồi mà”.
Josephides là Chủ tịch của Sunvil, công ty lữ hành Anh chuyên đưa khách khá giả đi nghỉ dưỡng từ năm 1970. Hơn 10 năm trước, ông đã dự đoán về cuộc khủng hoảng du lịch quá tải: sự bành trướng chóng mặt của các hãng hàng không giá rẻ kết hợp làn sóng cho thuê nhà ngắn hạn trên Airbnb, thu hút lượng khách khổng lồ, kéo giá xuống thấp và mở ra kỷ nguyên du lịch đại trà giá rẻ.
Mùa hè năm nay ở châu Âu trái ngược với khung cảnh yên bình của năm 2020. Trong đại dịch, nhiều điểm đến từng hứa “tái tạo du lịch theo hướng bền vững”. Nhưng ngay khi các hạn chế được gỡ bỏ, mọi thứ lại trở về lối cũ, thậm chí tệ hơn bởi làn sóng “du lịch trả thù”.
Khu phố Las Ramblas vắng bóng người hồi Covid-19. Ảnh: AFP
Với một số người, ký ức về thời phong tỏa giờ đây lại trở nên đẹp đẽ.
“Tôi nhớ đã đi bộ gần Las Ramblas và nghe thấy tiếng chim hót, tiếng chuông nhà thờ ngân vang”, Maite Domingo Alegre, cư dân Barcelona, kể. Trước đây Alegre không hề nhận ra chuông nhà thờ kêu và hiện giờ không còn nghe thấy nữa vì du lịch mang đến quá nhiều ồn ào.
Domingo Alegre là giáo viên tiếng Anh, sống ngay trung tâm lịch sử gần nhà thờ lớn Barcelona và làm việc ở gần Las Ramblas. Hiện tại, du lịch Barcelona không còn theo mùa mà diễn ra cả năm, suốt 365 ngày suốt, với khách đông gấp nhiều lần dân cư.
Tại Venice, Italy, câu chuyện tương tự lặp lại. Nhạc sĩ địa phương Ornello trong MV mới nhất hóa thân thành phi hành gia lạc lõng giữa biển người. Ở ngoài đời, dưới tên thật Alessio Centenaro, anh cũng cảm thấy xa lạ ngay tại quê hương. Mỗi khi đạp xe đạp vào Chủ nhật, anh thường bị vây quanh bởi hàng trăm du khách. “Lúc đó, tôi nhận ra mình mới là kẻ lạ”, anh nói.
Từ “bí mật” thành quá tải
Suốt nửa thế kỷ, Josephides chứng kiến những điểm đến du lịch từ chỗ quyến rũ trở thành quá tải. Theo ông, quỹ đạo này gần như luôn giống nhau: ban đầu là một công ty lữ hành khám phá một vùng đất ít người biết đến, thêm vào danh sách tour. Vài mùa đầu là khoảng thời gian “hoàng kim”: khách tận hưởng sự yên tĩnh, người dân địa phương hài lòng vì có thêm thu nhập.
Nhưng rồi tin tức lan rộng. Một hãng hàng không giá rẻ mạnh dạn mở đường bay đến các địa điểm ít nổi tiếng, bắt đầu khai thác. Năm sau, các đối thủ vội vã nối gót, lo sợ bỏ lỡ cơ hội. Kết quả, “điểm đến bí mật” nhanh chóng quá tải, các du khách lại đi tìm “vùng đất mới” và vòng lặp tái diễn.






Trả lời