Mark và Ellie sớm phải lòng Việt Nam, từ tiếng karaoke đặc trưng khắp các nẻo đường cho đến sự quan tâm kỹ tính của những “bà mẹ” ở vùng nông thôn.
Sau khoảng 8 tháng đạp xe gần 14.000 km qua 15 quốc gia, vợ chồng Mark và Ellie, đến từ Ireland, đặt chân tới Việt Nam qua cửa khẩu Móng Cái hồi tháng 9.
Mark, 50 tuổi và Ellie, 45 tuổi, rời ngôi nhà ở Tramore, Ireland vào 1/2 để bắt đầu hành trình đạp xe vòng quanh thế giới. Họ đạp xe tới đông nam đảo, lên phà sang Pháp, vượt qua Đức theo sông Danube, cắm trại trong tuyết, đến Biển Đen, Thổ Nhĩ Kỳ, rồi băng qua những sa mạc khắc nghiệt của Trung Á ở Kazakhstan, Kyrgyzstan, Uzbekistan. Hành trình của họ cảm hứng từ Dervla Murphy, người phụ nữ đạp xe từ Ireland đến Ấn Độ năm 1965.
Cái chết là một phần của cuộc sống, không thể tránh khỏi. Cảm giác mất mát khi người thân qua đời nhắc nhở họ cuộc đời ngắn ngủi.
Giải thích về hành trình, Mark cho biết việc đạp xe vòng quanh thế giới là “cách tốt nhất” để “trải nghiệm nhiều nhất và sống hết mình”. Anh nhấn mạnh, mục tiêu chính là khám phá các nền văn hóa và cảnh quan đa dạng, thay vì cố gắng đi qua mọi quốc gia.
Mark và Ellie ở Cửa khẩu Móng Cái.
Để chuẩn bị, họ đã làm việc 70 giờ mỗi tuần ở Ireland để tích lũy ngân sách. Họ dùng ứng dụng Mapy để vạch lộ trình, ưu tiên những con đường vắng. Lịch trình luôn linh hoạt, trừ những lúc hỏng xe. Tốc độ đạp cũng tùy thuộc vào địa hình và thời tiết. Có ngày họ chỉ đi được 32 km khi gặp bão ở Việt Nam, nhưng cũng có ngày đạt 165 km trên những con đường bằng phẳng ở Kazakhstan.
Mark đánh giá chi phí ở Việt Nam rất rẻ. Một nhà nghỉ chất lượng tốt có giá khoảng 300.000 đồng mỗi đêm. “Ở châu Âu, chúng tôi sẽ tốn gấp 10 lần cho một đêm ở nhà nghỉ có chất lượng thấp hơn nhiều”, anh nói.
Ngay khi vừa qua cửa khẩu Móng Cái, âm thanh đầu tiên cuốn họ vào Việt Nam là tiếng hát karaoke inh ỏi của những “ca sĩ” địa phương. Khoảnh khắc đó, họ nhận ra có điều gì đó thú vị đang chờ đón.
Thị trấn Trà Cổ đón họ bằng tấm biển “Vua Karaoke Vàng 24 Giờ” trước một ngôi nhà trông như “Las Vegas thu nhỏ” với hai tượng thiên thần thạch cao. Từ đây, họ bắt đầu làm quen với tình yêu karaoke của người Việt. Họ nhận ra tại Việt Nam, karaoke là sân chơi bình đẳng, ai cũng có thể là ca sĩ – miễn là tiếng hát đủ lớn.
Khi thức dậy ở homestay trên đảo Cái Chiên lúc 9h, chủ nhà và nhiều người trong xóm đã bày sẵn đồ cho bữa tiệc karaoke. Các cụ ông thay nhau hát tới 15h, có người hát đúng nốt, nhưng cũng có người lạc tông bằng chất giọng the thé rùng mình. Họ được mời hát cùng và thử sức với bài Little Boxes. Dù mọi người vỗ tay, cặp đôi hiểu đó chỉ là phép lịch sự, vì bài hát có vẻ “không đủ to”.
Bỏ lại những buổi tiệc, cả hai tiếp tục đi dọc bờ biển, tận hưởng làn gió mát và sự chào đón nồng hậu của người dân thôn quê. “Đạp xe cho chúng tôi thấy cuộc sống thường nhật của người Việt – điều các tour du lịch khó đem lại”, Mark chia sẻ.
Họ bất ngờ khi thấy những khu vườn, cánh đồng được chăm sóc cẩn thận, nhà cửa đẹp đẽ. Dù làm việc vất vả, người Việt vẫn dành thời gian cho gia đình, bạn bè, ngồi trò chuyện khi ngày làm việc kết thúc. Điều này khiến họ nhớ đến Ireland, nơi những khoảnh khắc bên gia đình luôn được coi trọng.
Khi đạp xe qua những thị trấn nhỏ lúc tan trường, trẻ em vẫy tay chào. Có lần, một nhóm thiếu niên ở quầy nước ven đường gọi họ lại mời nước nhưng Mark không hiểu. Sau đó, hai cậu bé đuổi theo bằng xe máy, dúi vào tay họ hai cốc nước mía lạnh ngọt lịm.
“Những khoảnh khắc này khiến những ngày đạp xe khó khăn trở nên nhẹ nhàng. Sự hiếu khách của người Việt chạm đến trái tim chúng tôi mỗi ngày”, Mark nói.








Trả lời