Người dân “vương quốc hạnh phúc” Bhutan luôn được nhắc nhở về cái chết mỗi ngày để hiểu giá trị của cuộc sống và đạt lấy hạnh phúc đích thực.
Bữa ăn này có thể là bữa cuối cùng của tôi. Chuyến đi bộ này cũng vậy. Và khi tôi đi ngủ tối nay, có thể tôi không tỉnh dậy vào ngày mai.
Đối với nhiều người Bhutan, những lời nhắc nhở về cái chết sắp đến được đan xen vào cuộc sống hàng ngày. Tsa-tsas – những hình nón nhỏ bằng bàn tay được các nhà sư đúc từ tro cốt của người đã khuất – rải rác trong các hang động và ven đường, cầu nguyện cho linh hồn đã ra đi.
Những lá cờ trắng được dựng trên các cột vươn cao trên đỉnh núi, gửi lời chúc tốt đẹp vào gió. Trong vô số ngôi chùa của đất nước, những con quỷ ăn thịt, đầu lâu và quái vật địa ngục nhảy múa trên tường với màu sắc rực rỡ nhưng đã phai mờ theo thời gian. Tất cả đều ở đó để nhắc nhở bạn sẽ chết.
Tu viện Tiger’s Nest ở Paro, Bhutan. Ảnh: FT
Truyền thuyết Bhutan cho rằng để được hạnh phúc, một người phải suy ngẫm về cái chết năm lần mỗi ngày. Chỉ khi thừa nhận thời gian hữu hạn của mình, bạn mới có thể tập trung vào những gì quan trọng và buông bỏ điều không cần thiết.
Dù vậy, nơi có cái chết cũng có sự sống. Ở Bhutan, câu châm ngôn này mang ý nghĩa thực sự. Một sức sống rực rỡ tỏa ra từ cảnh quan nơi đây, từ đỉnh Himalaya bất tận, những khu rừng mịt mù sương và phủ đầy địa y – dấu hiệu của không khí trong lành đến những ruộng lúa bậc thang như dòng dung nham xanh rực chảy tràn xuống sườn đồi. Xen lẫn trong đó là những ngôi làng cổ kính với bức tường bằng đất nện, khung cửa sổ rực rỡ sắc màu và lá cờ cầu nguyện. Tất cả như minh chứng cho sự lao động vất vả và sự khéo léo của con người.
Cư dân nơi đây thiếu tiền bạc nhưng được bù đắp bằng sự dư dả của những niềm vui đơn giản như mỗi bữa ăn đều đến từ đồng ruộng; sự an ủi tinh thần từ những ngôi đền ở mọi góc phố và lá phổi tràn đầy không khí trong lành, thơm mùi thông.
Ở đây, việc theo đuổi hạnh phúc là một chính sách thực sự của chính phủ. Tổng Hạnh phúc Quốc gia (GNH) được đặt ra bởi Đức Vua thứ tư của Bhutan, Jigme Singye Wangchuck, cho thấy quốc gia này coi trọng sức khỏe tinh thần, xã hội và môi trường hơn là của cải vật chất.








Trả lời