Bà Diann Droste chọn cách sống tử tế suốt đời sau khi nhận sự giúp đỡ từ hai người xa lạ trong chuyến đi bị mắc kẹt giữa bão tuyết và không một xu dính túi 50 năm trước.
“Tôi nhớ mình đã nhìn ra ngoài và nghĩ liệu thời tiết như này có ổn không?” Diann Droste nói và nhớ về hình ảnh những chiếc xe lớn nhỏ trượt xuống dưới mương do tuyết trơn. Nhưng lúc đó, cô gái mới 16 tuổi và không biết trong tình huống đó chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Đó là tháng 1/1973, Diann khi ấy học lớp 11, sống tại thành phố Waterloo, bang Iowa, Mỹ. Cô trên đường về nhà sau chuyến đi chơi đến nhà người bạn sống tại thành phố Brainerd, bang Minnesota, nơi có khí hậu vùng cực lạnh cắt da thịt.
Để đi lại giữa hai thành phố, Diann phải ngồi xe buýt hơn 10 tiếng do xe dừng nhiều điểm và cô phải chuyển từ xe nọ sang xe kia. “Các con tôi thấy lạ khi nghe chuyện mẹ chúng khi 16 tuổi đã đi xe buýt vòng quanh nước Mỹ. Nhưng hồi đó, nhà tôi không đủ tiền để mua vé máy bay”, cô nói.

Diann hồi 18 tuổi. Ảnh: CNN
Diann miêu tả bản thân khi còn trẻ “khá gan dạ” và coi việc đi xe buýt một mình du lịch khắp nơi không có gì đáng sợ, cho đến khi tuyết bắt đầu rơi trong chuyến đi lần đó.
Nhìn khung cảnh bên ngoài sắp bị tuyết nhấn chìm, Diann cố tập trung vào cuốn sách đặt trên đùi. Chiếc xe buýt chở cô bắt đầu trượt trên đường, không khí trên xe cũng thay đổi. Nhiều người tỏ ra lo lắng.
Khi đến thành phố Albert Lea, Minnesota, lái xe đưa cả đoàn khách đến một khách sạn tên Holiday Inn. “Chúng ta không thể đi tiếp vì không an toàn, cần nghỉ qua đêm ở đây”, người lái xe nói.
Diann bắt đầu lo sợ vì chưa chuẩn bị tinh thần cho việc xe buýt có thể dừng lại nghỉ đêm. Cô gái trẻ khi đó mang theo 25 USD khi đi chơi, nhưng đến chặng về trong ví còn vài đồng lẻ. Diann xuống xe, kéo chặt áo khoác quanh cổ và nhìn các hành khách khác lần lượt đi thẳng vào khách sạn.
Cô gái tiến tới bốt điện thoại công cộng gần đó, dùng những đồng cuối cùng để gọi về nhà. Những năm 1970, hầu như chẳng có ai dùng điện thoại di động hay thẻ tín dụng. Mẹ của Diann cũng vậy, dù Albert Lea cách Waterloo hai giờ lái xe thời tiết xấu, không an toàn để lái xe đến đón con gái về nhà. Khi cúp máy, Diann nghĩ đến việc có thể mắc kẹt ở đây do tuyết rơi ngày càng nặng hạt.
Bên trong Holiday Inn, Diann ngồi xuống một chiếc ghế ở sảnh khách sạn dưới ánh đèn huỳnh quang. Cô nhìn những hành khách khác xếp hàng ở quầy lễ tân rồi nhận phòng.
“Không ai dường như để ý đến tôi. Họ lấy phòng rồi đi hết còn tôi vẫn ngồi đó”, Diann nói. Không có tiền thuê phòng, Diann dự định ngủ ở sảnh qua đêm với hy vọng sáng mai sẽ buýt sẽ tiếp tục chạy. Ghế ở sảnh không phải nơi lý tưởng để ngủ nên cô đành tập trung vào việc đọc sách.
Lúc lâu sau, khi ngẩng lên, cô gái trẻ nhìn thấy hai đôi giày đen đang bước trên sàn. Chủ nhân của chúng là hai người phụ nữ cùng ngồi trên xe buýt. Họ mặc áo tối màu, áo blouse trắng, ngoài 50 tuổi, trông giản dị. Họ cười với Diann rồi tiếp tục di chuyển. Khi ra gần đến cửa, họ quay lại và hỏi cô có muốn ăn tối cùng không.
Bên cạnh nhà nghỉ là Perkins – chuỗi nhà hàng nổi tiếng ở Mỹ thời đó. Chỉ nghe nhắc đến đồ ăn, bụng Diann đã réo lên. Cô đói nhưng không có tiền để mua bất kỳ thứ gì lót dạ. Không muốn nói với họ mình không còn đồng nào, cô gái đành từ chối và nói lời cảm ơn.
Nhưng chỉ vài giây sau, họ quay trở lại và đề nghị trả tiền cho bữa ăn của Diann và lần này, cô không còn từ chối nữa. “Chắc chắn họ biết tôi không có tiền”, Diann nói.
Khi theo hai người phụ nữ ra ngoài trời ăn tối, Diann thoáng chút lo lắng vì nhận lời dùng bữa với hai người xa lạ, điều đó không an toàn. Nhưng ngồi một mình trong sảnh khách sạn cũng không khiến cô yên tâm hơn.
Áy náy vì để hai người lạ trả tiền ăn nên Diann chỉ gọi một ly Coca nhỏ cho bữa tối. Hai người phụ nữ tốt bụng đó đã ép cô ăn thêm một chiếc hamburg và khoai tây chiên. Khi nghe Diann trình bày mình không có tiền, họ nói họ là người chi trả. Trước thái độ kiên quyết nhưng ấm áp của hai người khách lạ, Diann đành nghe theo.







Trả lời