Trận lũ lịch sử cuối tháng 10 khiến Hội An ngập sâu, nhưng thay vì hoảng loạn, vợ chồng du khách Mỹ, tìm thấy định nghĩa về “nhà” qua sự kiên cường và tinh thần lạc quan của người dân phố cổ.
Khi nước lũ rút dần khỏi Hội An, Rachel Howze cùng chồng Stephen nhanh chóng xắn tay quét nước khỏi nhà để bùn không kịp khô. Đây là cách người miền Trung rút ra sau nhiều năm sống chung cùng bão lũ. Bùn khô khó làm sạch, nếu cứng lại sẽ khiến việc dọn dẹp càng khó khăn hơn.
Dĩ nhiên, Rachel không biết điều đó. Những người hàng xóm đã chỉ cho vợ chồng cô. Sau khi dọn xong nhà sạch sẽ, cô và chồng ra ngõ, dọn dẹp chung cùng những người dân trong khu vực. Khoảnh khắc đó, Rachel nghĩ mình thực sự trở thành một phần của cuộc sống địa phương.
Rachel, người Mỹ, làm việc từ xa trong lĩnh vực sáng tạo nội dung về du lịch. Cô cùng chồng chọn Hội An làm điểm dừng trong hành trình tìm hiểu những vùng đất mới. Họ đến đây để sống chậm lại, hòa vào nhịp sống địa phương, học hỏi từ cộng đồng và ghi lại những điều Hội An mang đến. Từ những trải nghiệm ấy, họ phát triển Travwell – dự án cá nhân kể về hành trình tìm kiếm cảm giác “thuộc về” và cảm nhận thế nào là “nhà” ở những nơi xa lạ.
Kỳ vọng ban đầu của cô là cảm nhận về một cuộc sống yên bình giữa phố cổ. Tuy nhiên, trận lũ lịch sử cuối tháng 10 khiến Rachel và Stephen nhận ra thứ đáng kể hơn cả về Hội An: sự gắn kết sâu sắc của một cộng đồng lạc quan trong nghịch cảnh.
Hội An ngổn ngang sau lũ lịch sử, sáng 31/10/2025. Ảnh: Nguyễn Đông
“Dòng sông tràn vào phố và những con phố lại hóa thành sông”, Stephen nhớ lại. Căn nhà anh thuê ngập nửa mét. Chỉ trong chốc lát, khu phố “biến đổi” đến nỗi anh không còn nhận ra. Tầng một nhiều ngôi nhà dường như đã biến mất hoàn toàn dưới dòng nước đục ngầu. Phương tiện di chuyển duy nhất là thuyền.
Stephen nghĩ bầu không khí ở đây thật lạ, không có sự hoảng loạn. Ở Mỹ, nơi anh lớn lên, người ta dễ “bi kịch hóa” mọi thứ, kể cả một chiếc bồn cầu tắc cũng đủ khiến tinh thần sụp đổ. Thái độ những người dân ở Hội An lại khác. Cái nhún vai trong lúc bê đồ chạy lũ như gói gọn cả một triết lý sống.
“Chuyện này chúng tôi từng trải qua rồi. Và sẽ còn trải qua nữa”, hầu hết người được hỏi đều nói vậy. Stephen cho biết anh không định “lãng mạn hóa” những người dân Hội An. Thực tế, tài sản đã mất và ở đâu đó, đã có người chết, thiệt hại khổng lồ sẽ đeo bám họ nhiều tháng.
Tuy nhiên, cách con người Hội An chọn để phản ứng với sự mất mát thực sự khác biệt so với những gì anh từng biết.
“Ở nơi tôi lớn lên, nghị lực là bài diễn văn của chính trị gia, là hashtag và chiến dịch thương hiệu, là điều người ta nhắc tới sau cơn bão, khi mái nhà đã được lợp lại và giấy tờ bảo hiểm đã được nộp”, anh nói.







Trả lời